Viện KSND cấp cao tại Đà Nẵng thực hiện tri ân kỷ niệm 75 năm ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7/1947 - 27/7/2022)

04/08/2022
Xem với cỡ chữ:

Trong cái nắng hè tháng 7 oi ả, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên cùng các thành viên Ban chỉ huy quân sự, hội viên Hội cựu chiến binh Viện kiểm sát nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng đã có chuyến hành quân đặc biệt về thăm miền đất Quảng Trị. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Quảng Trị là một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Hai chữ “Quảng Trị” không còn là địa danh của một địa phương mà đã thành một biểu tượng, niềm tự hào chung về một thời hào hùng của một dân tộc anh hùng.

 

       Chuyến đi thật ý nghĩa được tổ chức đúng ngày 27/7/2022, kỷ niệm 75 năm ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7/1947 – 27/7/2022). Vậy nên, ngay từ sáng sớm cả đoàn đã tập trung, điểm danh, hô khẩu hiệu chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến hành quân đầy ý nghĩa. Đoàn bước vào hành trình bằng xe ô tô từ thành phố Đà Nẵng dọc theo Quốc lộ IA, đi qua tỉnh Thừa Thiên Huế, tới Quảng Trị. Càng đi gần đến Quảng Trị, chúng tôi càng cảm nhận được cái nắng hầm hập, khô nóng của gió Lào. Nhưng ngược với những tưởng tượng trong tâm trí của phần lớn thành viên trong Đoàn về mảnh đất khô cằn, sỏi đá và bị tàn phá nặng nề trong chiến tranh, chúng tôi lại được chiêm ngưỡng những vườn cây trái, những ruộng lúa chín vàng nối tiếp nhau dọc hai bên đường, cho thấy sau 47 năm thống nhất, mảnh đất, con ngươi nơi đây đã thay da, đổi thịt.

 

        Theo chương trình chúng tôi được đến viếng Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn và Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia đường 9, các thành viên trong đoàn đã sững lặng trước không gian rộng lớn, nơi an nghỉ của hơn mười nghìn anh hùng liệt sỹ trong mỗi nghĩa trang, thời gian như lắng đọng, cảm xúc lại dâng trào,chúng tôi thấy mình thật bé nhỏ trước những mất mát, những hy sinh của thế hệ cha anh cho lý tưởng, cho ngày thống nhất đất nước, Bắc – Nam sum họp một nhà.

 

Đoàn viếng và dâng hương tại Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn

 

Đoàn viếng và dâng hương tại Nghĩa trang liệt sỹ quốc gia đường 9

 

Trong lễ dâng hương trang trọng, chúng tôi bồi hồi xúc động thắp những nén hương thơm, chắp tay nguyện cầu cho các anh hùng an giấc nghìn thu. Những người trẻ tuổi như chúng tôi được sinh ra và lớn lên trong thời bình, hưởng trọn vẹn tự do và hạnh phúc mà cha ông chúng tôi đã đắp đổi bằng máu xương. Chúng tôi càng cảm thấy may mắn và tự nhủ với lòng mình rằng phải sống tốt hơn, góp sức nhiều hơn cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc hôm nay, trong đó trước tiên là làm tốt nhiệm vụ được giao, bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật.

 

 

Tiếp nối hành trình Đoàn về với Thành cổ Quảng Trị, không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là một nghĩa trang, một nghĩa trang không có nấm mồ. Đạn bom cũng đã đi qua, thời hoa lửa lùi xa trong trí nhớ. Qua bao thăng trầm lịch sử, Thành Cổ Quảng Trị vẫn ở đó, là nhân chứng cho những tội ác của chủ nghĩa thực dân và đế quốc, cũng là nhân chứng cho những nỗi đau bi thương của cả dân tộc, mẹ mất con, con mất cha, vợ mất chồng.

 

         Để bảo vệ Thành Cổ, hàng vạn Anh hùng, Liệt sỹ là những người con yêu quý trên khắp mọi miền Tổ quốc vì một lý tưởng cao đẹp đó là độc lập dân tộc, thống nhất đất nước đã anh dũng ngã xuống, đem theo tuổi thanh xuân cùng bao ước nguyện hóa thân vào lòng đất. Xương máu của các anh đã hóa thân trong từng tấc đất, ngủ sâu trong lòng đất mẹ Quảng Trị yêu thương.

 

 

Bước vào khuôn viên Thành cổ, tôi đã bắt gặp 4 câu thơ khắc trên một phiến đá như những lời nhắn nhủ cho các thế hệ hôm nay và mai sau:

 

“Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi

Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ

Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió

Ru mãi bài ca Bất tử đến vô cùng”

 

Khác với Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc gia Đường 9, Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn hay các nghĩa trang khác, ai nằm xuống dù biết tên hay chưa đều có một ngôi mộ riêng. Nhưng ở Thành Cổ Quảng Trị các anh, các chị chỉ có một ngôi mộ tập thể, một nấm mộ chung đó chính là “Đài tưởng niệm trung tâm”. Đây cũng là lần đầu tiên tôi có cơ hội đến thăm nơi này - nơi diễn ra 81 ngày đêm chiến đấu ác liệt mùa hè đỏ lửa năm 1972 để giành lại từng tấc đất từ tay quân xâm lược. Bước rất nhẹ trên Thành Cổ, khẽ đọc những lời thơ của nhà thơ Phạm Đình Lân mà lòng như thắt lại. Có lẽ ai cũng cảm nhận được sự linh thiêng của mảnh đất này, nơi máu chiến sĩ hòa với gạch đá, mỗi centimet đất đều thấm đẫm máu các anh.

 

Đoàn chụp hình lưu niệm sau khi Viếng hương, hoa tại Thành cổ Quảng Trị

 

Điểm dừng chân cuối của Đoàn là Nhà lưu niệm cố Phó Thủ tướng – Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao Trần Hữu Dực. Tại đây, các cán bộ trẻ đoàn viên thanh niên trong đơn vị có dịp được nghe các chú, các anh chia sẻ về lịch sử, truyền thống của Ngành Kiểm sát nhân dân nói chung, về cuộc đời, con người của cố Phó Thủ tướng Trần Hữu Dực nói riêng. Qua đó, thế hệ trẻ càng thêm hiểu, thêm yêu về Ngành Kiểm sát nhân dân, cố gắng phấn đấu hơn nữa để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

 

Đồng chí Phạm Văn Cần – Viện trưởng VKSND cấp cao tại Đà Nẵng

ghi sổ lưu niệm tại nhà tưởng niệm đồng chí Trần Hữu Dực

 

Các thành viên trong Đoàn tìm hiểu về cuộc đời cố Phó Thủ tướng Trần Hữu Dực

 

Chuyến hành quân Về nguồn “Mùa hè đỏ lửa” tuy ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Đây không chỉ là dịp để các đồng chí cựu chiến binh trong đơn vị ôn lại kỷ niệm xưa mà còn giáo dục thế hệ cán bộ trẻ trong đơn vị về truyền thống đấu tranh quật cường của dân tộc, lịch sử Ngành Kiểm sát nhân dân cũng như nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay cần phải phấn đấu học tập, rèn luyện để xứng đáng là người cán bộ trong ngành Kiểm sát nhân dân, góp phần xây dựng đất nước nói chung, Ngành Kiểm sát nhân dân nói riêng ngày một tốt đẹp hơn./.

 

Bài: Ngọc Hiền, Ảnh: Minh Thư